Category: God


“2k/t là hề ấn gì cơ chứ……”
Một mẩu của cuộc đời mà đủ làm cho chuyện khác xa đến thế sao?
 
Đạp xe qua nhà nó, cái quán vừa thân thương lại vừa lạ lẫm đến xé lòng. Bà cô của nó lại như năm nào, tất bật chạy đôn chạy đáo thu từng đồng, gửi từng cái hoá đơn viết tay nguệch ngoạc. Kí ức ùa về như cơn lũ… Cái ngày mà ta còn trốn đến đấy ăn kem với uống sâm dứa chùa cách cái ngày hôm nay dường như chỉ một nháy mắt. Khép mắt lại, rồi lại mở mắt ra, cũng là một vật, mà hình như cái mảnh hồn thiếu đi một mẩu ấy biến dạng nó thành cái lưỡi dao khứa vào vết sẹo lâu ngày quên nhức nhối…
 
Khiếp thật đấy. Khâm phục cái sự sáng tạo vượt biên của Đấng Chúa Trời, người đã tạo ra một cái bề mặt đủ để mấy tỉ cái hình nhân từa tựa nhau lổn nhổn bước đi mà không bị cuốn xoáy vào mấy cái lỗ khẳm đen ngòm ngoài kia. Nhưng cũng gồ ghề đủ để họ vấp té, trầy chân, chảy máu hay rên rỉ vì đau đớn. Đấy, cuộc đời đấy, cái chữ “cuộc đời” chỉ thế thôi. Đơn giản thế thôi, chả to tát gì đến mức chửi nhau “hôm nay mày thăng thiên hả?”cả đâu, đồng bào nghe tôi nói không?
 
Hài hước. Cái ngôi nhà thứ nhất của mình thì bị công an đập cho bay cái cửa sắt, cái cửa mà chắc vài phân tử rỉ rét của nó vẫn còn vương lại trong cái vết sẹo ngay mắt cá chân. Chả biết cái cầu thang gỗ cọt kẹt hay cái gác xép lè tè nhưng ấm cúng ấy có còn hạn sử dụng hay không. Ngôi nhà thứ hai thì bị biến dạng thành cho méo mó, một toà nhà vàng khè nằm chổng mông lại với phố phường xe cộ. Cha mẹ mình rồi cũng có ngày bước xuống trong chiều xế, rồi mình cũng sẽ được đón tiếp như khách nước ngoài về chơi. Lãnh đạm, cái chữ đã đọc, đã nghe thôi mà cũng thấy bứt rứt, thấy khó chịu, huống gì là tận hưởng nó.
 

Ngộ nhận hả Thuỷ.

Ma Kết sẽ mãi mãi không hợp với Bạch Dương. Vì thế đừng mong một tình bạn trường tồn qua thời gian. Phản chứng minh tiên đề Euclite rồi cũng có ngày lên cơn thần kinh phân liệt mà thôi.

 

Cự giải thì sao nhỉ?

Buồn vì một Cự Giải, vui cũng vì một Cự Giải. Đúng là Chúa rất công bằng mà.

Ta còn có thêm một Ma Kết bên cạnh ta nữa, và Ma Kết đó nhắc ta phải biết nhớ về những khái niệm đẹp hơn, tròn trĩnh hơn của cuộc đời, đó là ta có ngươi , Ma Kết và Cự Giải ạ 🙂

Đúng là đời. Hôm nay thế này, ngày mai thế nọ.

Chả bik có đứa nào lục cái nhật kỉ mở này của ta ra chưa nữa.

Tại sao lại có những cái thằng như thế nhỉ. Cứ đến lúc mình ngồi khóc một mình thì nó lại làm một cái gì đó cho mình cười. Cái đồ đi bán quan tài.

Ông không qua đây chắc cái xác này mục rữa luôn quá. QUA ĐÂY ĐI ĐỒ BỆNH HOẠN. Ờ mà chưa chắc… lỡ 2 đứa 2 nơi thân hơn thì sao. Xong có khi nào gần nhau rồi lại chí choé hay chán chường gì đó. Thôi kệ nó, tương lai Chúa đã tính sẵn, đằng nào mình cũng sẽ yêu thương vô điều kiện.

Không biết có bao nhiêu thứ mình chưa nói nó, muốn lắm lắm lắm nhưng không nỡ làm nặng thêm cái đầu vốn đã nặng của nó.

Không tin được là mình chỉ mới gặp nó đúng 4 lần. Oé.

Nó đã cướp đi cái trang wp này, đáng ra nó đc dành cho mẹ và sự tuyệt vọng.

Thôi bây giờ mình sẽ nói chuyện Chúa.

Cảm ơn Người đã mang thằng Tuấn đến cho con. Nếu Người ko mang nó đến với con chắc giờ con mục rữa rồi.

Mục rữa mục rữa mục rữa.

Một cách vô thức nhất, nó làm con cười và quên hết mẹ đi buồn bã tuyệt vọng.

Người tha thứ cho con rồi đúng không?

Cho mẹ con phục hồi, Người ơi. Cho Tuấn, P Tâm, Thiện Tâm đạt được nguyện vọng. Cho Uyên vượt qua kì thi. Cho Hà đừng có đau lòng nữa. Và cho con hiểu và yêu thêm Người. Cho con sức mạnh để thi tốt, Người nhé, con không thể để gia đình thất vọng về con được. Có khó đến mấy con cũng phải vượt qua… Để 3 tuần nữa con lại trở về trong vòng tay yêu thương của người và đất nước ruột thịt máu mủ, quên hết bụi trầ, quên hết buôn đau tuyệt vọng………….

Người ta bảo con mạnh mẽ, đúng. Con chỉ gục xuống tạm thời và khóc thôi, chứ con không bỏ cuộc đường dài. Không bỏ cuộc đâu.

Tiếng Anh mày sẽ lại là niềm tự hào của tao. Chỉ là vấn đề thời gian thôi 🙂