Category: My lil puppies


“2k/t là hề ấn gì cơ chứ……”
Một mẩu của cuộc đời mà đủ làm cho chuyện khác xa đến thế sao?
 
Đạp xe qua nhà nó, cái quán vừa thân thương lại vừa lạ lẫm đến xé lòng. Bà cô của nó lại như năm nào, tất bật chạy đôn chạy đáo thu từng đồng, gửi từng cái hoá đơn viết tay nguệch ngoạc. Kí ức ùa về như cơn lũ… Cái ngày mà ta còn trốn đến đấy ăn kem với uống sâm dứa chùa cách cái ngày hôm nay dường như chỉ một nháy mắt. Khép mắt lại, rồi lại mở mắt ra, cũng là một vật, mà hình như cái mảnh hồn thiếu đi một mẩu ấy biến dạng nó thành cái lưỡi dao khứa vào vết sẹo lâu ngày quên nhức nhối…
 
Khiếp thật đấy. Khâm phục cái sự sáng tạo vượt biên của Đấng Chúa Trời, người đã tạo ra một cái bề mặt đủ để mấy tỉ cái hình nhân từa tựa nhau lổn nhổn bước đi mà không bị cuốn xoáy vào mấy cái lỗ khẳm đen ngòm ngoài kia. Nhưng cũng gồ ghề đủ để họ vấp té, trầy chân, chảy máu hay rên rỉ vì đau đớn. Đấy, cuộc đời đấy, cái chữ “cuộc đời” chỉ thế thôi. Đơn giản thế thôi, chả to tát gì đến mức chửi nhau “hôm nay mày thăng thiên hả?”cả đâu, đồng bào nghe tôi nói không?
 
Hài hước. Cái ngôi nhà thứ nhất của mình thì bị công an đập cho bay cái cửa sắt, cái cửa mà chắc vài phân tử rỉ rét của nó vẫn còn vương lại trong cái vết sẹo ngay mắt cá chân. Chả biết cái cầu thang gỗ cọt kẹt hay cái gác xép lè tè nhưng ấm cúng ấy có còn hạn sử dụng hay không. Ngôi nhà thứ hai thì bị biến dạng thành cho méo mó, một toà nhà vàng khè nằm chổng mông lại với phố phường xe cộ. Cha mẹ mình rồi cũng có ngày bước xuống trong chiều xế, rồi mình cũng sẽ được đón tiếp như khách nước ngoài về chơi. Lãnh đạm, cái chữ đã đọc, đã nghe thôi mà cũng thấy bứt rứt, thấy khó chịu, huống gì là tận hưởng nó.
 

Ngộ nhận hả Thuỷ.

Ma Kết sẽ mãi mãi không hợp với Bạch Dương. Vì thế đừng mong một tình bạn trường tồn qua thời gian. Phản chứng minh tiên đề Euclite rồi cũng có ngày lên cơn thần kinh phân liệt mà thôi.

 

Cự giải thì sao nhỉ?

Buồn vì một Cự Giải, vui cũng vì một Cự Giải. Đúng là Chúa rất công bằng mà.

Ta còn có thêm một Ma Kết bên cạnh ta nữa, và Ma Kết đó nhắc ta phải biết nhớ về những khái niệm đẹp hơn, tròn trĩnh hơn của cuộc đời, đó là ta có ngươi , Ma Kết và Cự Giải ạ 🙂

Advertisements

10 :-<

Thôi nào Thuỷ, đừng buồn nữa mà. Dù sao thì một nửa đã qua của kì nghỉ cũng đã trôi qa với tốc độ không nhanh lắm và đọng lại trong cái 2 cái bán cầu não niềm hạnh phúc tột đỉnh. Vậy bây giờ chỉ còn nhiệm vụ là làm cho nửa cuối của nó bốc lửa hơn nữa!!!

Ôi chiều hôm CN, ôi cái thằng… Cái thằng mà hằng tối trên cái giường tí hon lót miếng ván cọt kẹt ta nghĩ về. Cái thằng mà ta rống lên cười lăn lộn ngoài sàn gỗ ướt nước của cái hồ ngâm chân, tay ấn cái điện thoại vào tai. Cái thằng mà ta khóc hộ cho vào cái ngày thứ 5 thử thách ấy. Cái thằng mà ta tự hào vì bỗng dưng nhảy xổ vào cuộc sống ta, theo sau là bao niềm vui và tâm trạng. Cái thằng ta yêu thương vô khoảng cách địa lý, bây giờ đứng trước cửa nhà ta, nhìn ta với cái ánh mặt mà 5 năm rồi ta mới được tận hưởng lại….

“Bà thứ lỗi cho tui, cách đây một năm trước, tui chả làm gì để giúp đỡ bà cả. Vậy mà vây giờ bà dành thời gian an ủi nó, giúp đỡ nó… Tui hối hận bà ạ, bà tha thứ cho tui…”

Hạnh phúc sao khi cái tối hôm ấy tui với bà nhìn chòng chọc vào nhau gần cả 1 phút, lỡ ngỡ nửa quen nửa lạ. Hạnh phúc sao khi tui lao vào ôm bà khi biết bà sắp vào 7.10. Hạnh phúc sao khi bà bên tui ngay khi tui đứng trong tuyệt vọng giữa hai bờ sống – chết. Và hạnh phúc sao khi bà cũng hạnh phúc bởi bà đã đạt được ước mơ của mình… Hạnh phúc vì có bà là bạn thân, NTPT ạ 🙂

Cuộc sống thế này chứ lị. Lý tưởng.

Quơ tay mở tủ lạnh là móc ra được cái gì đấy vượt tiêu chuẩn để nhét vào mồm. Đặt lưng xuống giường là hào hứng hộ cho ngày mai đầy sức nóng và sức hấp dẫn. Nhựa sống mơn man khuấy chung với tình yêu, rắc thêm bên trên là nắng hè dịu dàng. Giống cái cách người ta nhâm nhi cà phê,  tôi sẽ tận hưởng cái thức uống này một cách từ từ chậm rãi để cho từng giọt bùi thấm vào đầu lưỡi- và trong gió biển.

Đế giày vương hạt cát đất mẹ.

Đúng là đời. Hôm nay thế này, ngày mai thế nọ.

Chả bik có đứa nào lục cái nhật kỉ mở này của ta ra chưa nữa.

Tại sao lại có những cái thằng như thế nhỉ. Cứ đến lúc mình ngồi khóc một mình thì nó lại làm một cái gì đó cho mình cười. Cái đồ đi bán quan tài.

Ông không qua đây chắc cái xác này mục rữa luôn quá. QUA ĐÂY ĐI ĐỒ BỆNH HOẠN. Ờ mà chưa chắc… lỡ 2 đứa 2 nơi thân hơn thì sao. Xong có khi nào gần nhau rồi lại chí choé hay chán chường gì đó. Thôi kệ nó, tương lai Chúa đã tính sẵn, đằng nào mình cũng sẽ yêu thương vô điều kiện.

Không biết có bao nhiêu thứ mình chưa nói nó, muốn lắm lắm lắm nhưng không nỡ làm nặng thêm cái đầu vốn đã nặng của nó.

Không tin được là mình chỉ mới gặp nó đúng 4 lần. Oé.

Nó đã cướp đi cái trang wp này, đáng ra nó đc dành cho mẹ và sự tuyệt vọng.

Thôi bây giờ mình sẽ nói chuyện Chúa.

Cảm ơn Người đã mang thằng Tuấn đến cho con. Nếu Người ko mang nó đến với con chắc giờ con mục rữa rồi.

Mục rữa mục rữa mục rữa.

Một cách vô thức nhất, nó làm con cười và quên hết mẹ đi buồn bã tuyệt vọng.

Người tha thứ cho con rồi đúng không?

Cho mẹ con phục hồi, Người ơi. Cho Tuấn, P Tâm, Thiện Tâm đạt được nguyện vọng. Cho Uyên vượt qua kì thi. Cho Hà đừng có đau lòng nữa. Và cho con hiểu và yêu thêm Người. Cho con sức mạnh để thi tốt, Người nhé, con không thể để gia đình thất vọng về con được. Có khó đến mấy con cũng phải vượt qua… Để 3 tuần nữa con lại trở về trong vòng tay yêu thương của người và đất nước ruột thịt máu mủ, quên hết bụi trầ, quên hết buôn đau tuyệt vọng………….

Người ta bảo con mạnh mẽ, đúng. Con chỉ gục xuống tạm thời và khóc thôi, chứ con không bỏ cuộc đường dài. Không bỏ cuộc đâu.

Tiếng Anh mày sẽ lại là niềm tự hào của tao. Chỉ là vấn đề thời gian thôi 🙂

Nhớ :)

Thuỷ ơi là Thuỷ, wp ơi là wp, đây là SG nè.

Nói chung là mọi thứ như thế này.

Đất khách quê người. Nhớ 1 mảnh quê hương.

Nhớ nhà, nhớ đám bạn, nhớ các thầy cô, nhớ cái phòng, cái giường, cái nhà tắm,….

Nhớ từng con đường mà mình từng đi qua, nhớ những ngày Nha Trang mưa, rồi nhớ màu xanh của biển, của trời, của lá hoà lại với nhau, sau mỗi cơn mưa…

Nhớ ba, nhớ mẹ. Dạo này ba vẫn đi biển hằng sáng, một mình. Chắc ngoài con ra ít ng có thể thấu hiểu cái thứ ngôn ngữ yêu cầu kì lạ của ba. Mẹ thì không nói mình cũng đủ biết là mẹ khóc, gần như hằng đêm… Giáng sinh mau đến đi nào.

Nhớ lắm mày đó Thư, cái con ích kỉ vô cùng tận, lắm lắm luôn đấy, nhưng tao thích điều đó, chắc chắn tao sẽ buồn lắm nếu 1 ngày mày nói rằng mày không cần tao như lúc này nữa, cứ luôn ích kỉ như thế nhé…

Nhớ ông Long ơi, cái đứa chịu chơi 1 cách thầm lặng. Tại sao từ trước đến giờ ông chưa bao giờ làm tui buồn, làm tui thất vọng… Biết không hả, niềm tự hào của tui, luôn nhớ tui nhé, ….

Nhớ ông Hà, tui không biết là có mang cái gì của ông qua hay không nữa 🙂 “honestly believe in you” 🙂 Tui buồn về ông cũng nhiều lắm, nhưng tất cả đều đc bù đắp lại bởi niềm vui mà ông mang lại cho tui. Tui đã nghĩ mình sẽ không nắm được chặt nữa, 2 lần rồi đó Hà à, nhưng biết ơn ông nhiều lắm vì ít ra hiện tại mọi thứ cũng đều như mùa hè, mãi thế đc không? 😀

Nhớ pà Tâm ơi, bà khi nào cũng cười, ở đây chả ai cười với tui nhiều như bà cả, cũng chả ai hiểu tui nhiều như bà cả. Tui nhớ cái hôm tui đi bà khóc quá chời, tui lại chạnh lòng à, ít ra bà cũng thương tui chớ bộ 😀 Tui chờ bà qua đây, chờ bà qua đây, luôn chờ bà.

Nhớ ai nữa ta….

Nhớ anh trai, nhớ Uyên, nhớ lớp 10 Anh, có nhớ thằng Minh nữa chời à 🙂

Không thèm nhớ Tuấn. Mặc dù rất yêu em :))

Chuyển sang chương đồ ăn.

Hôm nay là ngày tận thế chính thức của cái lọ muối mè. Ôi đối với một đứa gặm muối mè qua ngày như mình thì sống 1 tháng nữa không có muối mè thặt là khó để tồn tại. Thôi đằng nào cũng phải tồn tại, đành tồn tại bằng nước lọc và bánh mì nâu vậy 🙂

Ôi mình nhớ bánh mì gà nóng BBQ, có 10k 1 cái à, thời xưa mình nghĩ nó đắt nhưng bây giờ suy cho cùng nó cũng chưa tới 1 đô =))

Ôi mình nhớ mì quảng đường Đống Đa, 1 tô có 1 đô à =)) ôi cái vị nó Việt Nam…………

Ôi mình nhớ xôi mẹ nấu. Cứ mỗi lần mẹ nấu xôi là mình quất luôn ba chén, no căng nguyên ngày.

Ôi mình nhớ khoai lang, luộc nóng lên rồi chấm muối mè ăn, nóng ấm hết cả bụng.

Thôi bây giờ đói quá, không nhớ nữa, nhớ nữa buồn, nhớ nữa đói, tội đứa con xa quê.

Lâu rồi mình chưa mò Wp, chỉ vì mình bận quá.

Trước đây…

“Mình sẽ nhớ, mình sẽ yêu, sẽ khắc sâu tất cả trong tim, nhưng mình sẽ không sụp đổ, không sầu thảm như người khác, tại vì mình không hối tiếc. 2 tháng nay mình đã cố gắng học hành, hưởng thụ cái mới và mở lòng và yêu mọi người bằng tất cả. Mình đã cố gắng sống hết mình trong mọi giây, mọi phút, để không có giây phút nào là lãng phí, như thể cái giây, cái phút tiếp theo đó là tận thế vậy.”

 

Bây giờ.

Nhưng lạ quá. Mình chẳng thể ngăn nước mắt tuôn ra.

Ngày cuối cùng với lớp. Mình vẫn cười, vẫn chọc phá ồn ào, vẫn học bài, vẫn làm kiểm tra như thường lệ. Mình vẫn yêu, vẫn thương và mở lòng với tất cả như mọi ngày. Nhưng hôm nay là ngày cuối cùng rồi.

Mình rút học bạ rồi.

Thứ 2 trở đi, sĩ số lớp mình sẽ còn 33. Bàn số 5 dãy thứ 3 từ ngoài vào sẽ là chỗ trống. Lẻ mất rồi Hạnh ơi, work in pairs bây giờ bà nói với ai đây.

Trong danh sách lớp, cái tên Nguyễn Xuân Thuỷ sẽ bị gạch một đường dài dài.

Thuỷ sẽ không còn cơ hội cười chung với các bạn nữa. Sẽ không bày trò chọc các bạn được nữa, sẽ không bày các bạn nói tiếng Bắc được nữa….

Bắt đầu chuỗi ngày không đi học, chắc là trống trải lắm đây.

Không biết thứ 2 hai bạn sau lưng mình làm thiệp như thế nào đây hả trời? Không biết cô Nhã có  kể câu chuyện gì hay hay đó mà mình thì chằng được nghe… Không biết thứ 4 học Triết bài tiếp theo như thế nào đây, mình đang thích cái môn này lắm cơ mà, cả Công Nghệ nữa, nhóm nào thuyết trình tiếp theo đây… Rồi bạn Thành sẽ chuyển sang nhắm ai đây, có phải Nguyên Tâm không?… Bà nữa đó Hạnh, tui không được nắm tay bà trước khii dò bài nữa, rồi tui không bóp được vai cho bà nữa…

 

Cơ hội có một cuộc nói chuyện đàng hoàng như hồi hè với một người bạn, chắc cũng tan tành rồi. Có phải Thuỷ hết kì vọng rồi không ?

=============================================================================

Có thể mọi người sẽ nghĩ tôi là một con người mạnh mẽ. Đúng đấy. Tôi luôn tỏ ra mạnh mẽ, cứng rắn, đôi khi lãnh đạm nữa. Và đó cũng là một phần tính cách của tôi. Cái tính ấy giúp tôi đứng vững trước mọi khó khăn, mọi chia li đau buồn.

Nhưng cứ cho tôi khóc nhé. Khóc một mình, và ngắn thôi. Để sau khi khóc tôi lại có thể nhìn thấy mặt trời sáng rõ. Để cho tôi thêm mạnh mẽ.

Thuỷ hết khóc rồi. Thuỷ cười rồi 🙂 Thuỷ yêu 10 Anh nhiều lần, cho dù có sao đi nữa..

 

Lại chuyện bạn bè.

Mình có một người bạn. Người bạn ấy giống như một quả táo mà vỏ bên ngoài cứng nhưng càng cắn sâu thì càng thấy vị ngọt.

Ma kết cả mà. Tham vọng, bạn ấy cũng tham vọng.

Tự trọng, bạn ấy cũng tự trọng.

Muốn mình luôn là người trong cuộc bạn ấy cũng như thế.

Duy nhất có một cái khác biệt. Đó là trong khi mình chọn cách bộc lộ ra bên ngoài, thì bạn ấy lại luôn giữ tất cả cho bản thân.

Niềm vui cũng giữ, nỗi buồn cũng giữ, đến sự tức giận cũng giữ cho mình.

Chẳng nên thế. Có gì bực, buồn thì nói toang hoác ra, giấu giếm làm gì, để tung ra rồi quên đi……………

QUÊN ĐI, loài người sinh ra nhớ nhung thì cũng sinh ra quên lãng.

Q U Ê N   Đ I .

giữ lại những thứ gì thuộc về bản thân thôi, nhớ nhé 😛

edit: không phải một, mà là hai. Tôi có hai người bạn như thế.


+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Con bạn của mình. Mình đã xin lỗi nó, và nó cũng quá khoan dung để không tha thứ cho mình.

Cuộc đời mình có vẻ nhiều con người khoan dung nhỉ. Đó là một trong nhiều điều mình rất biết ơn cuộc sống này.

Tao lại thấy yêu mày rồi T à. Haha 🙂


++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Trong tin tưởng liệu có chỗ cho sự ngờ vực?

Mình đã luôn tin không giới hạn, rồi bây giờ lại đang mắc kẹt ở trong những song sắt lạnh lẽo của sự nghi ngờ, của cảm giác tội lỗi.

Mình nghi ngờ những điều mà mình hoàn toàn tin tưởng bấy lâu nay.

….và thấy tội lỗi vì bản thân lại có những hoài nghi thúc giục về chính những niềm tin.

….thấy tội lỗi vì mình lại yếu lòng đủ để tâm hồn lỡ có một phút giây ngờ vực.

Đơn giản chỉ vì niềm tin chẳng bao giờ phẳng lặng. Nó thử thách con người.

Mình nghi ngờ nhưng mình không hết tin tưởng. Mình đâu dễ vứt bỏ một niềm tin.

++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Mình cách đây hơn một năm thật khác. Khác đủ để mình cảm thấy như một người lạ khi kể về quá khứ.

Mình ích kỉ, luôn chỉ biết nghĩ cho bản thân. Nhưng mình ra lệnh cho chính mình luôn phải như vậy, cũng vì chính bản thân mình.

Mình dễ dàng rũ bỏ một quá khứ, thậm chí có thể là một quá khứ hào quang đầy niềm vui. Nhưng mình ép buộc mình phải thực hiện đúng như thế, đơn giản chỉ vì mình chẳng muốn bản thân mắc kẹt trong một xó xỉnh nào của những ngày đã qua, chẳng muốn bản thân bị ám ảnh bởi bóng ma của quá khứ. Mình chỉ đang giúp bản thân chai sần, cứng rắn hơn, tại vì cuộc đời này thực sự không phẳng lặng như ta nghĩ.

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

“Từ khi nào người ta đã thôi sống với một trái tim trong sáng, yêu thương vô điều kiện, đã thôi những niềm tin tuyệt đối từ lâu rồi, từ cái thời bắt đầu bước qua lằn ranh của tuổi trưởng thành”

Mình đang lớn lên hằng ngày. Mình đang dần trở nên toan tính hơn, suy nghĩ nhiều hơn, đến cả yêu thương một con người mà cũng so đo thiệt hơn. Mình quả là ích kỉ quá đi, ích kỉ không cần thiết tí nào hết.


Nhưng có một điều mình không do dự để nói thật. Niềm tin của mình vào một tương lai, vào những con người mà mình yêu thương, vào những thứ gắn bó máu thịt, tin vào một sự sống, một tia sáng cuối đường hầm, vẫn luôn tuyệt đối.

Dù gì thì cũng nên giữ niềm tin, vì mất đi niềm tin người ta không còn mục đích sống nữa. Cho dù có hoài nghi, vẫn không được ngừng tin tưởng.

Mình TIN TƯỞNG ở chính bản thân.

Mình TIN TƯỜNG vào một niềm vui mà mình và mọi người sẽ cùng nhau làm nên.

Thoải mái đi, “khi thấy một tia sáng ở cuối đường hầm thì hãy cầu nguyện rằng đó không phải là ánh đèn của tàu hỏa”.

*font trắng đơn giản*

Ngày tập trung.

Trường Lê Quý Đôn, cái ngôi trường mà mình luôn khao khát muốn được học, bây giờ đã là của mình rồi. Thủy là học sinh Lê Quý Đôn rồi.

Trường cho mình cái cảm giác tin tưởng, vì mình tin tất cả mọi người đều well qualified và được “thanh trùng”. =))

Trường có bạn bè mình, những đứa mà mình cực kì muốn kết thân. Trường có các anh chị mình quen, mình thân, mình hâm mộ…………………………………………………………………………………………………………………………………………………..

=================================================================================

Lớp mình dễ thương ghê lắm, nhưng nếu đc học chung với Thùy Lan và Lệ Huyền thì sẽ còn tuyệt vời hơn nữa….

Và mình không thể hiểu thực sự một vài mối quan hệ.

Nhiều lần lắm mình đã tự hỏi bản thân, tìm kiếm sự thực, đối chiếu với những gì đang xảy ra trước mắt.

Nhưng hình như mình không thành công rồi, vẫn thấy khó hiểu, thấy bối  rối.

********************************************************************************************

Bạn mình nó như vậy. Mình từng coi nó là một đứa bạn thân. Nhưng gần đây nó làm mình nghĩ lại.

Mình tự bảo mình trên đời này chả có ai hoàn hảo cả. Mình biết rõ điều đó chứ. Mình đã chấp nhận cá tính của người ta cơ mà.

Nhưng trước khi nghĩ cho người khác, mình phải nghĩ cho bản thân đã. Mình có thể quá ích kỉ, nhưng trước đây chỉ vì mình hông biết khái niệm tối thiểu của sự ích kỉ nên mới phải chuốc lấy hậu quả.

Ích kỉ, trước hết là tự trọng.

Cá tính của mình rất khó chấp nhận. Kì quặc. Thái quá. Lập dị. Điên khùng nữa, nhưng bạn bè mình, họ biết chấp nhận. Họ biết tôn trọng bản thân mình. Có thể vì mình cũng tôn trọng họ, cũng có thể họ cũng giống mình. Bạn mình có thể là bất cứ ai, với điều kiện họ CHẤP NHẬN và TÔN TRỌNG con người mình.

Lại nói về nó. Nó không như thế. Không như thế.

“hạ thấp”….. “bóp ngạt”………….

Chẳng ai hoàn hảo. Mình cũng đã bỏ qua rất nhiều, nhưng dường như mình chẳng cảm thấy được sư khác biệt.

Nó từng làm mình sôi máu, bây giờ nó làm mình buồn quá.

Chẳng lẽ chỉ CHẤP NHẬN và TÔN TRỌNG tao khó đến thế hả mày, con bạn của tao?

Nhiều lần mình ước trở về được cái thời 2đứa chưa quen nhau, nhưng mình cũng ước trở lại những ngày mà 2 đứa chơi thật thân với nhau.

Mình nhớ cái hồi đó, nhớ những lúc chọc nó cười, nhớ về cái niềm hạnh phúc khi lại tìm thấy được 1 đứa bạn thân…

Thâm chí tiếng điện thoại nhà mình reo mình cũng mong là nó gọi…

Mình quá điên đi.

Mất đi một người bạn thì dễ hơn nhiều so với kiếm được một người bạn. Mất bạn đau đớn lắm.

Hay là mình học cách CHẤP NHẬN cái điều mình ghét?



Mình biết rõ, sau này rồi tâm hồn cô đơn của mình cũng sẽ xao xuyến mà nhớ nó, nhớ năm lớp 9. Rồi cũng sẽ có lúc mình nhìn lại bản thân và muốn xin lỗi nó, nhưng có thể nhận ra đã quá muộn màng để nói lời xin lỗi…

Mình không muốn như thế đâu…………………..

Mình sẽ không làm gì để phải luyến tiếc.

Ông trời đã cho mình một cơ hội để nói lời xin lỗi với một người khác, và may mắn thay người đó quá cao cả để không thể không tha thứ. Mình KHÔNG NÊN BỎ LỠ MỘT CƠ HỘI NỮA, MÌNH KHÔNG NÊN.

Kì thật. Đi suốt cái post này là sự thay đổi cảm xúc của mình một cách kì lạ.
Từ vui –> buồn –> lẫn lộn –> thấy có lỗi —> tràn đầy hy vọng.

Q: Bạn sẽ làm gì nếu như người bạn tin tưởng, đặt kì vọng vào, làm những điều mà xã hội cho là sai trái?

A:

Người ấy đã cho tôi niềm tin, cho tôi nguồn cảm hứng, cho tôi tình yêu đối với một môn học. Không những cho, mà người ấy con khắc sâu những điều ấy vào trong máu, trong xương tủy tôi.  Người ấy còn cho tôi bao nhiêu kiến thức, vẽ nên con đường cho tôi bước đi, cho tôi những lời khuyên, kể cho tôi những câu chuyện. Tôi hạnh phúc biết bao khi nhận thấy những gì mà tôi có được hôm nay, tôi được mọi người quý mến, phần lớn đều nhờ công của người ấy. Hơn thế nữa, người ấy cho tôi những giờ phút thật sự vui vẻ, bổ ích, cho tôi không biết bao nhiêu là người bạn, đến người bạn thân nhất của tôi cũng nhờ có người ấy mà tôi quen biết được. Người ấy cho tôi một thói quen tuần tự, đã từ lâu tôi sống chung với cái thói quen này.

Và người ấy yêu tôi, người ấy yêu chúng tôi. Chúng tôi chính là một phần rất quan trọng trong con người ấy. Người ấy yêu đến phát nghiện, và người ấy hằng ngày lo lắng, suy nghĩ làm sao cho chúng tôi được dạy dỗ trong điều kiện tốt nhất, cũng như để cho người ấy luôn được gắn bó với tình yêu của bản thân mình.

Người ấy sẵn sàng làm tất cả mọi thứ. TẤT CẢ MỌI THỨ, vì chúng tôi, vì bản thân người ấy.

Mẹ tôi thường nói với tôi, để cho con cái mình được ăn, được học, được đầy đủ, thì người làm cha làm mẹ có thể hy sinh tất cả, làm tất cả mọi thứ, kể cả NHỮNG VIỆC MÀ XÃ HỘI công nhận là sai trái.

Đúng rồi, người ấy cũng thế đấy.

Tất cả mọi việc.

Xã hội ư? Xã hội tàn ác, độc mồm độc miệng ư? Tôi hy vọng người ấy đừng sợ.

Với cái nhìn từ bên ngoài vào, người ấy có thể thế này, thế kia, đó là do CÁI NHÌN TỪ BÊN NGOÀI, bên ngoài vào thì người ta làm sao nhìn được hết toàn bộ vấn đề?? Làm sao người ta thông thái biết hết mọi chuyện? Mà nếu có thông thái, chắc chắn họ sẽ hông có đủ lòng khoan dung NHƯ NHỮNG NGƯỜI TRONG CUỘC.

Tôi, một con người trong cuộc, nợ người ấy, nợ rất nhiều, hơn 7 năm… Người ấy từng cho tôi rất nhiều,… và người ấy làm mọi việc vì chúng tôi. Nên chẳng có lý do nào để tôi tỏ ra bất kính, hay hùa theo thiên hạ mà phản lại những suy nghĩ và tin tưởng ban đâu.

Tôi, và chúng tôi, sẽ không thay đổi lòng mình. Cho dù, sau này thiên hạ có dày xéo người ấy ra sao, người ấy vẫn sẽ luôn được tôn trọng, tin tưởng, biết ơn, quý mến bởi chúng tôi. Mãi là như vậy, nên tôi chỉ hy vọng người ấy luôn an toàn, khỏe mạnh và nhớ + tin tưởng chúng tôi.

//////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////

Tối nay mình đã biết hết tất cả. Mặc dù sự thật có đau lòng, có phũ phàng đến như thế nào, mình có thể tự xoa dịu mình bằng những câu như “Không có ai hoàn hảo”, “Đời là thế”, “Hãy thay đổi góc nhìn”, hay “Người ta có cái lý của người ta”…

Như thế đấy. Không nói chuyện này nữa.

======================================================================

Mình thực sự rất tự hào và càng thêm yêu quý người bạn thân nhất của mình. Em hy vọng từ đây đến tháng 11 2 chị em mình sẽ có thêm được những buổi tối giống như vậy nữa. Ổn định lại nhé chị, em ít tin người lắm, nhưng một khi đã tin ai thì em sẽ tin bằng cả tính mạng mình đó. Em tin chị, từ lâu rồi.


Cho một người nữa, bạn làm mình cười tươi nhất đó người già ạ, cứ tiếp tục thế nhé, mình hy vọng (lại hy vọng) mình rồi sẽ tin bạn, như mình tin người bạn thân nhất của mình 🙂


Cho người ấy: Thầy giữ gìn sức khỏe, 10 20 năm nữa ta sẽ gặp lại nhau, bảo trọng nhé 🙂