Category: My10Anh


Nhớ :)

Thuỷ ơi là Thuỷ, wp ơi là wp, đây là SG nè.

Nói chung là mọi thứ như thế này.

Đất khách quê người. Nhớ 1 mảnh quê hương.

Nhớ nhà, nhớ đám bạn, nhớ các thầy cô, nhớ cái phòng, cái giường, cái nhà tắm,….

Nhớ từng con đường mà mình từng đi qua, nhớ những ngày Nha Trang mưa, rồi nhớ màu xanh của biển, của trời, của lá hoà lại với nhau, sau mỗi cơn mưa…

Nhớ ba, nhớ mẹ. Dạo này ba vẫn đi biển hằng sáng, một mình. Chắc ngoài con ra ít ng có thể thấu hiểu cái thứ ngôn ngữ yêu cầu kì lạ của ba. Mẹ thì không nói mình cũng đủ biết là mẹ khóc, gần như hằng đêm… Giáng sinh mau đến đi nào.

Nhớ lắm mày đó Thư, cái con ích kỉ vô cùng tận, lắm lắm luôn đấy, nhưng tao thích điều đó, chắc chắn tao sẽ buồn lắm nếu 1 ngày mày nói rằng mày không cần tao như lúc này nữa, cứ luôn ích kỉ như thế nhé…

Nhớ ông Long ơi, cái đứa chịu chơi 1 cách thầm lặng. Tại sao từ trước đến giờ ông chưa bao giờ làm tui buồn, làm tui thất vọng… Biết không hả, niềm tự hào của tui, luôn nhớ tui nhé, ….

Nhớ ông Hà, tui không biết là có mang cái gì của ông qua hay không nữa 🙂 “honestly believe in you” 🙂 Tui buồn về ông cũng nhiều lắm, nhưng tất cả đều đc bù đắp lại bởi niềm vui mà ông mang lại cho tui. Tui đã nghĩ mình sẽ không nắm được chặt nữa, 2 lần rồi đó Hà à, nhưng biết ơn ông nhiều lắm vì ít ra hiện tại mọi thứ cũng đều như mùa hè, mãi thế đc không? 😀

Nhớ pà Tâm ơi, bà khi nào cũng cười, ở đây chả ai cười với tui nhiều như bà cả, cũng chả ai hiểu tui nhiều như bà cả. Tui nhớ cái hôm tui đi bà khóc quá chời, tui lại chạnh lòng à, ít ra bà cũng thương tui chớ bộ 😀 Tui chờ bà qua đây, chờ bà qua đây, luôn chờ bà.

Nhớ ai nữa ta….

Nhớ anh trai, nhớ Uyên, nhớ lớp 10 Anh, có nhớ thằng Minh nữa chời à 🙂

Không thèm nhớ Tuấn. Mặc dù rất yêu em :))

Chuyển sang chương đồ ăn.

Hôm nay là ngày tận thế chính thức của cái lọ muối mè. Ôi đối với một đứa gặm muối mè qua ngày như mình thì sống 1 tháng nữa không có muối mè thặt là khó để tồn tại. Thôi đằng nào cũng phải tồn tại, đành tồn tại bằng nước lọc và bánh mì nâu vậy 🙂

Ôi mình nhớ bánh mì gà nóng BBQ, có 10k 1 cái à, thời xưa mình nghĩ nó đắt nhưng bây giờ suy cho cùng nó cũng chưa tới 1 đô =))

Ôi mình nhớ mì quảng đường Đống Đa, 1 tô có 1 đô à =)) ôi cái vị nó Việt Nam…………

Ôi mình nhớ xôi mẹ nấu. Cứ mỗi lần mẹ nấu xôi là mình quất luôn ba chén, no căng nguyên ngày.

Ôi mình nhớ khoai lang, luộc nóng lên rồi chấm muối mè ăn, nóng ấm hết cả bụng.

Thôi bây giờ đói quá, không nhớ nữa, nhớ nữa buồn, nhớ nữa đói, tội đứa con xa quê.

Advertisements

Lâu rồi mình chưa mò Wp, chỉ vì mình bận quá.

Trước đây…

“Mình sẽ nhớ, mình sẽ yêu, sẽ khắc sâu tất cả trong tim, nhưng mình sẽ không sụp đổ, không sầu thảm như người khác, tại vì mình không hối tiếc. 2 tháng nay mình đã cố gắng học hành, hưởng thụ cái mới và mở lòng và yêu mọi người bằng tất cả. Mình đã cố gắng sống hết mình trong mọi giây, mọi phút, để không có giây phút nào là lãng phí, như thể cái giây, cái phút tiếp theo đó là tận thế vậy.”

 

Bây giờ.

Nhưng lạ quá. Mình chẳng thể ngăn nước mắt tuôn ra.

Ngày cuối cùng với lớp. Mình vẫn cười, vẫn chọc phá ồn ào, vẫn học bài, vẫn làm kiểm tra như thường lệ. Mình vẫn yêu, vẫn thương và mở lòng với tất cả như mọi ngày. Nhưng hôm nay là ngày cuối cùng rồi.

Mình rút học bạ rồi.

Thứ 2 trở đi, sĩ số lớp mình sẽ còn 33. Bàn số 5 dãy thứ 3 từ ngoài vào sẽ là chỗ trống. Lẻ mất rồi Hạnh ơi, work in pairs bây giờ bà nói với ai đây.

Trong danh sách lớp, cái tên Nguyễn Xuân Thuỷ sẽ bị gạch một đường dài dài.

Thuỷ sẽ không còn cơ hội cười chung với các bạn nữa. Sẽ không bày trò chọc các bạn được nữa, sẽ không bày các bạn nói tiếng Bắc được nữa….

Bắt đầu chuỗi ngày không đi học, chắc là trống trải lắm đây.

Không biết thứ 2 hai bạn sau lưng mình làm thiệp như thế nào đây hả trời? Không biết cô Nhã có  kể câu chuyện gì hay hay đó mà mình thì chằng được nghe… Không biết thứ 4 học Triết bài tiếp theo như thế nào đây, mình đang thích cái môn này lắm cơ mà, cả Công Nghệ nữa, nhóm nào thuyết trình tiếp theo đây… Rồi bạn Thành sẽ chuyển sang nhắm ai đây, có phải Nguyên Tâm không?… Bà nữa đó Hạnh, tui không được nắm tay bà trước khii dò bài nữa, rồi tui không bóp được vai cho bà nữa…

 

Cơ hội có một cuộc nói chuyện đàng hoàng như hồi hè với một người bạn, chắc cũng tan tành rồi. Có phải Thuỷ hết kì vọng rồi không ?

=============================================================================

Có thể mọi người sẽ nghĩ tôi là một con người mạnh mẽ. Đúng đấy. Tôi luôn tỏ ra mạnh mẽ, cứng rắn, đôi khi lãnh đạm nữa. Và đó cũng là một phần tính cách của tôi. Cái tính ấy giúp tôi đứng vững trước mọi khó khăn, mọi chia li đau buồn.

Nhưng cứ cho tôi khóc nhé. Khóc một mình, và ngắn thôi. Để sau khi khóc tôi lại có thể nhìn thấy mặt trời sáng rõ. Để cho tôi thêm mạnh mẽ.

Thuỷ hết khóc rồi. Thuỷ cười rồi 🙂 Thuỷ yêu 10 Anh nhiều lần, cho dù có sao đi nữa..