Category: Self Esteem


Tôi đang điên lên. Điên lên. Như một con sói đói, như một bụi cỏ lờ lờ xanh bị người qua đường dẫm cho nát bét.

Cái sự thực đang là lưỡi dao khứa vào tim tôi? Tôi đang chết dần chết mòn vì những gì đang xảy ra rành rành trước mặt? Hay tôi lại một lần nữa bị cuốn xoáy vào những ảo tưởng của chính mình một cách vô thức?

Tôi đang tự giết mình, hay đời đang giết tôi.

Đúng là sống trên đời là để nuôi dưỡng một cái chết.

Cái sự dễ đổi dời của người đời hình như chẳng lung lay như cái tên gọi của nó. Nó có sức mạnh như một cơn cuồng sóng muốn nuốt chửng cả một mảnh đất lổn nhổn những cái hình nhân na ná nhau. Ai sẽ chết? Ai sẽ bị nhấn chìm? Tôi không rõ. Tôi chỉ biết, đầu tôi sắp nổ bung ra.

Ta phải mang quả tim ta đem đi đặt ở đâu nữa? Ở đâu nữa? Ở đâu cho ngươi vừa lòng? Ở đâu cho ngươi mãn nguyện mà đồng ý cho ta một mảnh nhỏ của quả tim ngươi? Ngươi không biết, ngươi có bao giờ biết đâu, rằng ta, cả mười mấy năm làm bạn với nghi ngờ, với sự ích kỉ, kết hôn với sự khoan nhượng và niềm tin kiên định, ta sắp phát điên vì cái cách ngươi đang đối xử với ta? Ta muốn, muốn biết, ta là gì khác của ngươi không, ngoài cái thùng rác mà ngươi nhổ toẹt vào mỗi khi cả thế giới như muốn quay lưng lại với ngươi?

Ta chết vì cái sự ảo tưởng, đáng đời ta lắm. Tất cả chỉ vì từ trước đến đây ta ảo tượng về cái điều mà hoàn toàn không thể xảy ra. Sự thực chả có gì ngoài một mớ hổ lốn đầy những thứ trần tục, những thứ rất người, rất đời, rất hiện đại. Tâm tính ta biết rõ chứ, nhưng một lần nữa, ta lại lừa mị bản thân. Ta lại chôn vùi cái tiên đề ngàn đời xuống những cái thú vui tầm thường, ta đã để ảo giác làm bá vương. Ta lao theo một cái đích không có bia, một con ngõ cụt. Và bây giờ ta tự hành hạ bản thân, đay nghiến bản thân. Đấy, ta thế đấy, hài lòng chứ, mãn nguyện chứ, tình yêu của ta.

Ta thà sống những năm còn lại với ảo tưởng, với mộng mị, còn hơn với ngươi.

Ta không hối tiếc. Nhưng ta sẽ chờ cho đến ngày bóng tối và ánh sáng có lằn ranh. Ta chờ.

“2k/t là hề ấn gì cơ chứ……”
Một mẩu của cuộc đời mà đủ làm cho chuyện khác xa đến thế sao?
 
Đạp xe qua nhà nó, cái quán vừa thân thương lại vừa lạ lẫm đến xé lòng. Bà cô của nó lại như năm nào, tất bật chạy đôn chạy đáo thu từng đồng, gửi từng cái hoá đơn viết tay nguệch ngoạc. Kí ức ùa về như cơn lũ… Cái ngày mà ta còn trốn đến đấy ăn kem với uống sâm dứa chùa cách cái ngày hôm nay dường như chỉ một nháy mắt. Khép mắt lại, rồi lại mở mắt ra, cũng là một vật, mà hình như cái mảnh hồn thiếu đi một mẩu ấy biến dạng nó thành cái lưỡi dao khứa vào vết sẹo lâu ngày quên nhức nhối…
 
Khiếp thật đấy. Khâm phục cái sự sáng tạo vượt biên của Đấng Chúa Trời, người đã tạo ra một cái bề mặt đủ để mấy tỉ cái hình nhân từa tựa nhau lổn nhổn bước đi mà không bị cuốn xoáy vào mấy cái lỗ khẳm đen ngòm ngoài kia. Nhưng cũng gồ ghề đủ để họ vấp té, trầy chân, chảy máu hay rên rỉ vì đau đớn. Đấy, cuộc đời đấy, cái chữ “cuộc đời” chỉ thế thôi. Đơn giản thế thôi, chả to tát gì đến mức chửi nhau “hôm nay mày thăng thiên hả?”cả đâu, đồng bào nghe tôi nói không?
 
Hài hước. Cái ngôi nhà thứ nhất của mình thì bị công an đập cho bay cái cửa sắt, cái cửa mà chắc vài phân tử rỉ rét của nó vẫn còn vương lại trong cái vết sẹo ngay mắt cá chân. Chả biết cái cầu thang gỗ cọt kẹt hay cái gác xép lè tè nhưng ấm cúng ấy có còn hạn sử dụng hay không. Ngôi nhà thứ hai thì bị biến dạng thành cho méo mó, một toà nhà vàng khè nằm chổng mông lại với phố phường xe cộ. Cha mẹ mình rồi cũng có ngày bước xuống trong chiều xế, rồi mình cũng sẽ được đón tiếp như khách nước ngoài về chơi. Lãnh đạm, cái chữ đã đọc, đã nghe thôi mà cũng thấy bứt rứt, thấy khó chịu, huống gì là tận hưởng nó.
 

Ngộ nhận hả Thuỷ.

Ma Kết sẽ mãi mãi không hợp với Bạch Dương. Vì thế đừng mong một tình bạn trường tồn qua thời gian. Phản chứng minh tiên đề Euclite rồi cũng có ngày lên cơn thần kinh phân liệt mà thôi.

 

Cự giải thì sao nhỉ?

Buồn vì một Cự Giải, vui cũng vì một Cự Giải. Đúng là Chúa rất công bằng mà.

Ta còn có thêm một Ma Kết bên cạnh ta nữa, và Ma Kết đó nhắc ta phải biết nhớ về những khái niệm đẹp hơn, tròn trĩnh hơn của cuộc đời, đó là ta có ngươi , Ma Kết và Cự Giải ạ 🙂

Đúng là đời. Hôm nay thế này, ngày mai thế nọ.

Chả bik có đứa nào lục cái nhật kỉ mở này của ta ra chưa nữa.

Tại sao lại có những cái thằng như thế nhỉ. Cứ đến lúc mình ngồi khóc một mình thì nó lại làm một cái gì đó cho mình cười. Cái đồ đi bán quan tài.

Ông không qua đây chắc cái xác này mục rữa luôn quá. QUA ĐÂY ĐI ĐỒ BỆNH HOẠN. Ờ mà chưa chắc… lỡ 2 đứa 2 nơi thân hơn thì sao. Xong có khi nào gần nhau rồi lại chí choé hay chán chường gì đó. Thôi kệ nó, tương lai Chúa đã tính sẵn, đằng nào mình cũng sẽ yêu thương vô điều kiện.

Không biết có bao nhiêu thứ mình chưa nói nó, muốn lắm lắm lắm nhưng không nỡ làm nặng thêm cái đầu vốn đã nặng của nó.

Không tin được là mình chỉ mới gặp nó đúng 4 lần. Oé.

Nó đã cướp đi cái trang wp này, đáng ra nó đc dành cho mẹ và sự tuyệt vọng.

Thôi bây giờ mình sẽ nói chuyện Chúa.

Cảm ơn Người đã mang thằng Tuấn đến cho con. Nếu Người ko mang nó đến với con chắc giờ con mục rữa rồi.

Mục rữa mục rữa mục rữa.

Một cách vô thức nhất, nó làm con cười và quên hết mẹ đi buồn bã tuyệt vọng.

Người tha thứ cho con rồi đúng không?

Cho mẹ con phục hồi, Người ơi. Cho Tuấn, P Tâm, Thiện Tâm đạt được nguyện vọng. Cho Uyên vượt qua kì thi. Cho Hà đừng có đau lòng nữa. Và cho con hiểu và yêu thêm Người. Cho con sức mạnh để thi tốt, Người nhé, con không thể để gia đình thất vọng về con được. Có khó đến mấy con cũng phải vượt qua… Để 3 tuần nữa con lại trở về trong vòng tay yêu thương của người và đất nước ruột thịt máu mủ, quên hết bụi trầ, quên hết buôn đau tuyệt vọng………….

Người ta bảo con mạnh mẽ, đúng. Con chỉ gục xuống tạm thời và khóc thôi, chứ con không bỏ cuộc đường dài. Không bỏ cuộc đâu.

Tiếng Anh mày sẽ lại là niềm tự hào của tao. Chỉ là vấn đề thời gian thôi 🙂

Lại chuyện bạn bè.

Mình có một người bạn. Người bạn ấy giống như một quả táo mà vỏ bên ngoài cứng nhưng càng cắn sâu thì càng thấy vị ngọt.

Ma kết cả mà. Tham vọng, bạn ấy cũng tham vọng.

Tự trọng, bạn ấy cũng tự trọng.

Muốn mình luôn là người trong cuộc bạn ấy cũng như thế.

Duy nhất có một cái khác biệt. Đó là trong khi mình chọn cách bộc lộ ra bên ngoài, thì bạn ấy lại luôn giữ tất cả cho bản thân.

Niềm vui cũng giữ, nỗi buồn cũng giữ, đến sự tức giận cũng giữ cho mình.

Chẳng nên thế. Có gì bực, buồn thì nói toang hoác ra, giấu giếm làm gì, để tung ra rồi quên đi……………

QUÊN ĐI, loài người sinh ra nhớ nhung thì cũng sinh ra quên lãng.

Q U Ê N   Đ I .

giữ lại những thứ gì thuộc về bản thân thôi, nhớ nhé 😛

edit: không phải một, mà là hai. Tôi có hai người bạn như thế.


+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Con bạn của mình. Mình đã xin lỗi nó, và nó cũng quá khoan dung để không tha thứ cho mình.

Cuộc đời mình có vẻ nhiều con người khoan dung nhỉ. Đó là một trong nhiều điều mình rất biết ơn cuộc sống này.

Tao lại thấy yêu mày rồi T à. Haha 🙂


++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Trong tin tưởng liệu có chỗ cho sự ngờ vực?

Mình đã luôn tin không giới hạn, rồi bây giờ lại đang mắc kẹt ở trong những song sắt lạnh lẽo của sự nghi ngờ, của cảm giác tội lỗi.

Mình nghi ngờ những điều mà mình hoàn toàn tin tưởng bấy lâu nay.

….và thấy tội lỗi vì bản thân lại có những hoài nghi thúc giục về chính những niềm tin.

….thấy tội lỗi vì mình lại yếu lòng đủ để tâm hồn lỡ có một phút giây ngờ vực.

Đơn giản chỉ vì niềm tin chẳng bao giờ phẳng lặng. Nó thử thách con người.

Mình nghi ngờ nhưng mình không hết tin tưởng. Mình đâu dễ vứt bỏ một niềm tin.

++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Mình cách đây hơn một năm thật khác. Khác đủ để mình cảm thấy như một người lạ khi kể về quá khứ.

Mình ích kỉ, luôn chỉ biết nghĩ cho bản thân. Nhưng mình ra lệnh cho chính mình luôn phải như vậy, cũng vì chính bản thân mình.

Mình dễ dàng rũ bỏ một quá khứ, thậm chí có thể là một quá khứ hào quang đầy niềm vui. Nhưng mình ép buộc mình phải thực hiện đúng như thế, đơn giản chỉ vì mình chẳng muốn bản thân mắc kẹt trong một xó xỉnh nào của những ngày đã qua, chẳng muốn bản thân bị ám ảnh bởi bóng ma của quá khứ. Mình chỉ đang giúp bản thân chai sần, cứng rắn hơn, tại vì cuộc đời này thực sự không phẳng lặng như ta nghĩ.

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

“Từ khi nào người ta đã thôi sống với một trái tim trong sáng, yêu thương vô điều kiện, đã thôi những niềm tin tuyệt đối từ lâu rồi, từ cái thời bắt đầu bước qua lằn ranh của tuổi trưởng thành”

Mình đang lớn lên hằng ngày. Mình đang dần trở nên toan tính hơn, suy nghĩ nhiều hơn, đến cả yêu thương một con người mà cũng so đo thiệt hơn. Mình quả là ích kỉ quá đi, ích kỉ không cần thiết tí nào hết.


Nhưng có một điều mình không do dự để nói thật. Niềm tin của mình vào một tương lai, vào những con người mà mình yêu thương, vào những thứ gắn bó máu thịt, tin vào một sự sống, một tia sáng cuối đường hầm, vẫn luôn tuyệt đối.

Dù gì thì cũng nên giữ niềm tin, vì mất đi niềm tin người ta không còn mục đích sống nữa. Cho dù có hoài nghi, vẫn không được ngừng tin tưởng.

Mình TIN TƯỞNG ở chính bản thân.

Mình TIN TƯỜNG vào một niềm vui mà mình và mọi người sẽ cùng nhau làm nên.

Thoải mái đi, “khi thấy một tia sáng ở cuối đường hầm thì hãy cầu nguyện rằng đó không phải là ánh đèn của tàu hỏa”.

*font trắng đơn giản*

Ngày tập trung.

Trường Lê Quý Đôn, cái ngôi trường mà mình luôn khao khát muốn được học, bây giờ đã là của mình rồi. Thủy là học sinh Lê Quý Đôn rồi.

Trường cho mình cái cảm giác tin tưởng, vì mình tin tất cả mọi người đều well qualified và được “thanh trùng”. =))

Trường có bạn bè mình, những đứa mà mình cực kì muốn kết thân. Trường có các anh chị mình quen, mình thân, mình hâm mộ…………………………………………………………………………………………………………………………………………………..

=================================================================================

Lớp mình dễ thương ghê lắm, nhưng nếu đc học chung với Thùy Lan và Lệ Huyền thì sẽ còn tuyệt vời hơn nữa….

Và mình không thể hiểu thực sự một vài mối quan hệ.

Nhiều lần lắm mình đã tự hỏi bản thân, tìm kiếm sự thực, đối chiếu với những gì đang xảy ra trước mắt.

Nhưng hình như mình không thành công rồi, vẫn thấy khó hiểu, thấy bối  rối.

********************************************************************************************

Bạn mình nó như vậy. Mình từng coi nó là một đứa bạn thân. Nhưng gần đây nó làm mình nghĩ lại.

Mình tự bảo mình trên đời này chả có ai hoàn hảo cả. Mình biết rõ điều đó chứ. Mình đã chấp nhận cá tính của người ta cơ mà.

Nhưng trước khi nghĩ cho người khác, mình phải nghĩ cho bản thân đã. Mình có thể quá ích kỉ, nhưng trước đây chỉ vì mình hông biết khái niệm tối thiểu của sự ích kỉ nên mới phải chuốc lấy hậu quả.

Ích kỉ, trước hết là tự trọng.

Cá tính của mình rất khó chấp nhận. Kì quặc. Thái quá. Lập dị. Điên khùng nữa, nhưng bạn bè mình, họ biết chấp nhận. Họ biết tôn trọng bản thân mình. Có thể vì mình cũng tôn trọng họ, cũng có thể họ cũng giống mình. Bạn mình có thể là bất cứ ai, với điều kiện họ CHẤP NHẬN và TÔN TRỌNG con người mình.

Lại nói về nó. Nó không như thế. Không như thế.

“hạ thấp”….. “bóp ngạt”………….

Chẳng ai hoàn hảo. Mình cũng đã bỏ qua rất nhiều, nhưng dường như mình chẳng cảm thấy được sư khác biệt.

Nó từng làm mình sôi máu, bây giờ nó làm mình buồn quá.

Chẳng lẽ chỉ CHẤP NHẬN và TÔN TRỌNG tao khó đến thế hả mày, con bạn của tao?

Nhiều lần mình ước trở về được cái thời 2đứa chưa quen nhau, nhưng mình cũng ước trở lại những ngày mà 2 đứa chơi thật thân với nhau.

Mình nhớ cái hồi đó, nhớ những lúc chọc nó cười, nhớ về cái niềm hạnh phúc khi lại tìm thấy được 1 đứa bạn thân…

Thâm chí tiếng điện thoại nhà mình reo mình cũng mong là nó gọi…

Mình quá điên đi.

Mất đi một người bạn thì dễ hơn nhiều so với kiếm được một người bạn. Mất bạn đau đớn lắm.

Hay là mình học cách CHẤP NHẬN cái điều mình ghét?



Mình biết rõ, sau này rồi tâm hồn cô đơn của mình cũng sẽ xao xuyến mà nhớ nó, nhớ năm lớp 9. Rồi cũng sẽ có lúc mình nhìn lại bản thân và muốn xin lỗi nó, nhưng có thể nhận ra đã quá muộn màng để nói lời xin lỗi…

Mình không muốn như thế đâu…………………..

Mình sẽ không làm gì để phải luyến tiếc.

Ông trời đã cho mình một cơ hội để nói lời xin lỗi với một người khác, và may mắn thay người đó quá cao cả để không thể không tha thứ. Mình KHÔNG NÊN BỎ LỠ MỘT CƠ HỘI NỮA, MÌNH KHÔNG NÊN.

Kì thật. Đi suốt cái post này là sự thay đổi cảm xúc của mình một cách kì lạ.
Từ vui –> buồn –> lẫn lộn –> thấy có lỗi —> tràn đầy hy vọng.